Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014

Tài liệu Bích Huyết Kiếm19 pdf

nghĩ thầm: “Võ công của người này còn cao cường hơn hai sư đệ của y
rất nhiều. Tài ba như thế, tại sao y còn sợ hãi đến nổi phải giả vờ chết,
nằm trốn trong quan tài như vậy nhỉ?”
Thủy Vân đạo nhân nói:
- Tiêu cô nương! Đệ tử của phái Võ Đang chúng tôi khi thành nghề, thể
nào cũng được sư phụ tặng cho một con dao găm. Bần đạo may mắn
được nhận chức Chưởng môn, tuy bản lãnh không ra gì, nhẫn nhục nằm
ở đây dưỡng thương, nhưng dù sao cũng không dám nói dối bạn nửa
câu. Tiêu cô nương có biết con dao đó dùng làm gì không?
Uyển Nhi đáp:
- Tôi không biết nó dùng để làm gì.
Thủy Vân đạo nhân ngẩng đầu lên nhìn mặt trăng thở dài một tiếng rồi
nói:
- Thời Chưởng môn Tổ sư của phái chúng tôi là Huyền Hư đạo trưởng,
kiếm thuật thiên hạ vô song. Chỉ tiếc rằng tánh nết của Tổ sư chúng tôi
hơi nóng nẩy một chút, giết người không ít, kết thù khá nhiều nên kiếm
khách của các môn phái khác đại hội ở núi Hằng Sơn dùng chiến thuật
luân xa, nghĩa là lần lượt vào đánh một mình ông ta. Huyền Hư đánh
nhiều trận làm không ít đối thủ bị thương, nhưng sau cùng, vì mệt mỏi
quá, ông ta cũng bị thương mấy chỗ liền rút dao găm ra tự tử. Bởi đấy,
về sau các chưởng môn nhân của võ đang mỗi khi thâu nhận đồ đệ đều
tặng cho 1 con dao găm. Đồng Huyền sư đệ! Chú đi sang bên kia!
Đồng Huyền không hiểu dụng ý của sư huynh nhưng vẫn cứ tuân lời đi
thẳng ra chỗ Thủy Vân chỉ định. Chờ cho Đồng Huyền đi ra khỏi đấy
mấy trăm bước, Thủy Vân kêu gọi:
- Thôi đứng yên ở đấy!
Đồng Huyền ngừng bước lại. Thủy Vân khẽ hỏi Mẫn Tử Hoa rằng:
- Mẫn sư đệ, lúc sư phục tặng dao cho chú, có bốn câu huấn thị, chú
còn nhớ không?
Mẫn Tử Hoa nghiêm chỉnh nói:
- Thưa sư huynh, bốn câu đó là: Nghiêm Giới Tư Sát (nghiêm cấm tàn
sát những người có tư thù với mình hoặc giết chóc ngấm ngầm), Thiệu
Thị Trân Tạng (giấu kín và quý con dao này như vật báu), Nghĩa Sở
Bất Địch (vì nghĩa mà chiến đấu với địch, nếu thua thì…), Cử Dĩ Tự
Tường (Lấy ra mà tự tử.)
Thủy Vân gật đầu, lại chỉ một nơi khác và nói:
- Chú đi sang bên kia.
Chờ Tử Hoa đi xa rồi, Thủy Vân liền gọi Đồng Huyền quay trở lại, hỏi:
- Đồng Huyền sư đệ, lúc sư phụ tặng con dao gươm cho chú, còn nói
bốn câu huấn thị gì thế?
Đồng Huyền cũng nghiêm chỉnh đáp:
- Nghiêm Giới Tư Sát, Thiện Thị Trân Tạng, Nghĩa Sở Bất Địch, Cử Dĩ
Tự Tường.
Thủy Vân gọi Mẫn Tử Hoa quay trở lại, rồi nói với Thừa Chí và Uyển
Nhi rằng:
- Bây giờ hai vị có thể tin rồi chớ? Tệ phái quả thật có câu huấn thị như
vậy. Tệ phái đệ tử dù tồi bại đến đâu cũng không dám dùng con dao
này mà đi giết kẻ tư thù của mình.
Thừa Chí nói:
- Nếu vậy, con dao này có thể gọi là giới sát đao phải không?
Thủy Vân đáp:
- Vâng, dao găm vốn là lợi khí để giết người nhưng tệ phái lấy Hư
Huyền tổ sư làm gương, từ đời thứ mười lăm liền định ra một nội quy
rất nghiêm nhặt, từ đó các sư đệ có muốn sát gian diệt ác thì phải được
lệnh của Chưởng môn mới dám thi hành. Ngoài ra, trong lúc bị kẻ địch
vây đánh, bắt buộc phải tự vệ mới được sử dụng tới con dao này. Nếu
ai trảm sát lầm một người lương thiện hay một kẻ tội ác tày trời mà
trước khi ấy chưa được Chưởng môn cho phép, thì tới khi đại hội của
bổn phái hai năm họp một lần, là phải lấy hung khí này ra tự bái trước
mặt các anh em trong phái để tạ lỗi. Ví dụ như Mẫn sư đệ chẳng hạn,
muốn giết Tiêu lão bang chủ để báo thù cho anh, thoạt tiên có được bần
đạo cho phép thật, nhưng sau đó Mẫn sư đệ đã biết vụ oán thù ấy do kẻ
gian mưu mô, mà chú ấy còn đi giết Tiêu lão võ sư thì chú ấy đã phạm
nội quy của môn phái rồi đó.
Nói tới đây, đạo nhân thở dài một cái, rồi lại nói tiếp:
- Con dao giới sát này dùng để tự sát nếu đệ tử của phái Võ Đang khi
giao chiến với địch, đánh không lại người mà đối phương cứ đánh đuổi
mãi, không sao thoát thân được, thì dùng con dao này để tự sát, cho
khỏi tổn hại đến thanh danh của phái Võ Đang. Nếu Mẫn sư đệ cứ
khăng khăng đòi giết kẻ thù thì thiếu gì khí giới khác để hành thích
Tiêu bang chủ ấy cứ phải sử dụng tới con dao sát giới này làm gì?
Hành thích như thế là phạm quy luật của môn phái rồi, như vậy chú ấy
dại gì còn để nguyên con dao này ở đấy cho người ta biết mình là hung
thủ?
Nói tới đây, Thừa Chí và Uyển Nhi cứ gật đầu lia lịa. Thủy Vân lại nói
tiếp:
- Tiêu cô nương, mời cô hãy đọc lá thơ này.
Nói xong, đạo nhân lấy một gói vải ở trong góc quan tài ra, mở gói lựa
chọn lấy lá thơ đưa cho Uyển Nhi.
Uyển Nhi đưa mắt nhìn Thừa Chí thấy chàng gật đầu liền đỡ lấy lá thơ,
và dưới ánh trăng, nàng thấy phong bì đề: “Kính gởi Thủy Vân sư
huynh”
Nàng thấy cạnh đó còn hai chữ “thượng khẩn”, và nhận ngay ra bút tích
của Tử Hoa, rút trong phong bì ra, thấy giấy viết có in bảy chữ như sau:
An Huy Thông Thương đại khách sạn, nàng mới hay cái thơ này viết ở
An Huy. Trong thơ viết lệch lạc, văn phạm khiếm thông, nàng liền cất
tiếng đọc: “Thưa đại sư huynh, việc Tiêu Công Lễ tiểu đệ đã biết rõ do
kẻ gian mưu đã lừa dối tiểu đệ, vì thế mối thù ấy coi như hủy bỏ.
Nhưng đêm hôm qua, con dao giới sát của đệ vô ý đã bị tên đầu tặc
gian ác lấy trộm. Thật hổ thẹn với đại sư huynh quá. Nếuđệ không kiếm
được và lấy lại con dao đó, đệ không còn mặt mũi nào ngó sư huynh
nữa. Chúc đại sư huynh mạnh giỏi. Tiểu đệ Mẫn Tử Hoa kính thư.”
Đọc tới đây, Uyển Nhi tay run cầm cập, rồi từ từ quỳ xuống vái lạy
Mẫn Tử Hoa và nói tiếp:
- Mẫn thúc thúc, cháu đã trách lầm chú, thật thất lễ với chú quá.
Nói xong, nàng quay lại vái lạy Đồng Huyền. Mẫn Tử Hoa và Đồng
Huyền cũng vội đáp lễ.
Mẫn Tử Hoa nói:
- Không biết tên cẩu tặc nào đã hãm hại Tiêu sư phụ, lại còn để con dao
ấy cắm nguyên ở chỗ vết thương, với thâm ý để cô nương nghi ngờ tôi
là thủ phạm.
Uyển Nhi nói:
- Cháu lỗ mãng quá, không nghĩ tới điều đó, cứ tưởng Mẫn thúc thúc đi
giết hại cha cháu, và còn lưu dao lại để thị oai, tỏ ra ta đây là anh hùng
hảo hán.
Tử Hoa nói:
- Tôi với Đồng Huyền sư huynh đi tìm kiếm khắp nơi mà không thấy
con dao của tôi và tên cẩu tặc ấy đâu cả. Sau nhận được thiếp mời của
đại sư huynh, gọi tôi tới kinh sư, nên chúng tôi mới lên đường. Giữa
đường, bỗng nhiên thấy cô và các anh em trong quý bang cứ nhắm
chúng tôi mà đánh, chém loạn xạ. Cũng may nhờ có Viên tướng công
tới, việc này mới vỡ lẽ.
Thừa Chí cứ luôn miệng khiêm nhượng, không nhận có công trong vụ
này.
Thủy Vân nói:
- Chờ việc của chúng tôi kết thúc xong, nếu bần đạo may mắn được
sống sót, thể nào cũng giúp cho Tiêu cô nương tìm kiếm tên gian tặc ăn
trộm dao giết người gây oán gieo họa ấy.
Uyển Nhi lại vái chào tạ ơn, rồi trao con dao trả Mẫn Tử Hoa. Chắc anh
em họ còn có chuyện bí mật bàn tán với nhau. Thừa Chí tự nghĩ mình
là người ngoài không tiện tham dự vào đó liền chắp tay vái chào và nói:
- Đệ xin bái biệt.
Hai người đi được vài trăm bước, đang sắp sửa xuống núi bỗng nghe
thấy Đồng Huyền kêu gọi:
- Mời hai vị hãy lưu lại.
Thừa Chí và Uyển Nhi đều ngừng bước. Đồng Huyền đạo nhân chạy
tới nói:
- Viên tướng công, Tiêu cô nương, bần đạo có một việc muốn nói, xin
hai vị chớ có trách cứ nhé?
Thừa Chí đáp:
- Mời đạo trưởng cứ nói.
Đồng Huyền nói:
- Xin hai vị chớ có tiết lộ những việc đã trông thấy ở đây. Chính ra bần
đạo không được phép nhắc nhở mấy lời này nhưng vì nó liên can tới
mạng của sư huynh chúng tôi, nên bần đạo bắt buộc phải có mấy lời
yêu cầu hai vị như vậy.
Theo quy luật giang hồ, bất cứ người nào, khi đã mắt thấy tai nghe
những chuyện bí ẩn của đảng phái khác, mà không giữ kín miệng là
mang tai họa vào thân liền. Thừa Chí và Uyển Nhi tất nhiên biết rõ quy
luật ấy lắm, nhưng Đồng Huyền vẫn chưa yên tâm, mà dám nói trắng ra
như vậy, không sợ chạm lòng tự ái của hai người, thì đủ thấy việc này
quan trọng như thế nào? Thừa Chí là người giàu lòng nghĩa hiệp, tuy
việc đó không liên can gì tới mình, nhưng vừa rồi chàng trông thấy
Thủy Vân đạo trưởng vô ý đập sứt một mảnh quan tài, đã biểu lộ võ
công cao cường, vì vậy chàng mới có ý ra tay giúp đỡ, liền hỏi Đồng
Huyền:
- Không hiểu lệnh sư huynh có việc gì nguy nan đến thế? Đệ tuy bất tài
họa chăng có thể giúp được một tay cũng nên.
Đồng Huyền đã giao chiến với Thừa Chí rồi biết võ công của chàng
tuyệt luân không những hơn mình gấp mười lần và còn giỏi hơn cả
Thủy Vân sư huynh Chưởng môn của mình nhiều. Nghe chàng ngỏ ý
muốn ra tay giúp, đạo nhân mừng quá, vội nói:
- Được Viên tướng công trượng nghĩa tương giúp, anh em chúng tôi
còn gì được hân hạnh bằng. Bần đạo xin thưa trình với sư huynh ngay.
Nói xong, Đồng Huyền hấp tấp quay trở lại, khẽ thưa cùng Thủy Vân
và Tử Hoa hay. Ba anh em bàn tán với nhau hồi lâu, hình như có vẻ
khó bề quyết định. Thừa Chí nghĩ: “Nếu anh em họ không muốn người
ngoài dự vào, thì chúng ta cũng chả can thiệp tới nữa.”
Nghĩ đoạn, chàng lớn tiếng nói:
- Hai vị đạo trưởng và Mẫn huynh, đệ xin phép đi trước, chúng ta sẽ có
ngày tái ngộ.
Thủy Vân vội kêu gọi:
- Viên tướng công, mời Tướng công quá bộ lại đây, chúng tôi có mấy
lời thưa cùng.
Thừa Chí đi tới gần ba anh em đạo sĩ, Thủy Vân nói:
- Viên tướng công vui lòng giúp đỡ chúng tôi, cả ba anh em chúng tôi
đều cảm ơn vô cùng. Nhưng việc này là việc tư của bổn phái, hơn nữa
lại hung hiểm vô cùng, nên không dám vô duyên vô cớ cuốn Tướng
công sa vào chỗ nguy nan. Xin Tướng công nên rõ nguyên ủy chớ hiểu
lầm mà trách cứ chúng tôi.
Nói xong đạo nhân chắp tay vái chào. Biết đó là lòng tốt của họ nên
mới nói thẳng ra như vậy, Thừa Chí nghĩ: “Đạo sĩ này cũng khẳng khái
đấy.”
Chàng liền đáp lời:
- Đạo trưởng khiêm tốn quá. Nếu việc đó nan giải như vậy, đệ xin cáo
từ thôi. Đạo trưởng khi nào muốn cần dùng tới tiểu đệ, xin cứ cho hay.
Cả tiền bạc, đệ cũng sẵn sàng có, nội trong chốc lát, đệ có thể trừ bị
mấy chục lạng bạc ngay. Hoặc giả đạo trưởng cần nhiều người giúp sức
thì anh hùng hào kiệt bảy tỉnh đệ có thể điều khiển được cả. Tóm lại,
bất cứ lúc nào, đạo trưởng muốn cần đệ, cứ việc gởi thơ đến đội phó
Chính Điều Tử là đệ sức nhận được ngay.
Cúi đầu không nói gì, bỗng thở dài một cái, rồi Thủy Vân nói:
- Viên tướng công đã nghĩa khí như vậy tuy việc của chúng tôi nói ra
rất mất thể diện, nhưng nếu chúng tôi còn giấu diếm Tướng công nữa
thì chúng tôi không biết điều tí nào cả. Mời hai vị ngồi chơi, Đồng
Huyền sư đệ kể rõ cho hai vị nghe đi.
Sau khi mời hai người ngồi yên trên một tảng đá lớn rồi. Đồng Huyền
cũng chọn một tảng đá khác ngồi, rồi nói:
- Ân sư chúng tôi là Hoàng Mộc đạo nhân, tánh ưa hoạt động, thích
ngao du khắp mọi nơi, trừ hai lần đại hội của phái Võ Đang hằng năm,
sư phụ chúng tôi ít có mặt ở trên núi, Tết Trung Thu năm trước đây,
nhân ngày đại hội của tệ phái, chúng tôi không thấy sư phụ về núi chủ
trì, và không gởi thư về cho hay. Chưa bao giờ có như thế nên tất cả đệ
tử đều lo âu và ngạc nhiên. Chúng tôi biết ông ta đi về phương Nam
kiếm thuốc, liền chia nhau đi Vân Nam và hai tỉnh Quảng Đông, Quảng
Tây tìm kiếm. Ngờ đâu tìm mãi không thấy tăm hơi gì cả. Tôi và Mẫn
sư đệ ở khách sạn nọ được Truy Phong Kiếm Vạn Phương của phái
Điểm Thương tỉnh Vân Nam đưa tin báo có việc khẩn cấp, mời anh em
chúng tôi cùng đi ngay đến phủ Đại Lý nhà Vạn đại ca. Tới nơi, chúng
tôi thấy anh ta bị thương nặng, nằm liệt giường liệt chiếu, hỏi ra mới
hay vì ân sư chúng tôi mà anh ta vị lụy như vậy.
Thừa Chí bỗng nhớ tới lời Trình Thanh Trúc nó, Hoàng Mộc đạo nhân
bị Ngũ Độc giáo giết chết, liền gật đầu mấy cái, lại để ý nghe Đồng
Huyền nói tiếp:
- Truy Phong Kiếm đại ca nói: hôm đó anh ta ra ngoài thành Đại Lý
thăm bạn. Khi tới ngoại ô, trông thấy ân sư chúng tôi đang bị người ta
vây đánh, anh ta định rút kiếm ra đánh giúp. Ngờ đâu, đối phương tay
nào cũng là cao thủ cả. Ân sư chúng tôi và anh ta quá bất địch chúng,
anh ta bị thương trước, chết giấc tại chỗ. Sau nhờ có người cứu, cõng
luôn về nhà. Còn ân sư chúng tôi thì không biết sống chết ra sao. Đầu
vai và dưới sườn của Vạn đại ca bị móng tay gang cào sướt, những
móng tay đó có chất độc rất mạnh. Xét tình hình, chúng tôi đoán chắc
đối phương là Ngũ Độc giáo. Sau đó, Vạn đại ca phải đi xa nghìn vạn
dặm, trải qua bao gian truân khổ sở, mới kiếm được danh y chữa cho
khỏi chết. Tất cả đệ tử đời thứ ba mươi hai của phái Võ Đang lên
đường đi Vân Nam tìm kiếm ân sư, và tìm Ngũ Độc giáo để báo thù.
Bốn năm nay tuyệt vô tăm tích, ân sư chúng tôi sống chết ra sao cũng
không biết, Ngũ Độc giáo lại bí ẩn vô cùng, không sao gặp được một
tên giáo dân nghèo nào của giáo phái ấy cả. Lại tìm kiếm thêm ba năm,
chúng tôi vẫn không có manh mối gì hết, mọi người mới rời Vân Nam.
Sau ở phía Bắc có tin đồn tới, nói Giáo chủ Ngũ Độc giáo Hà Thiếu
Thủ đã tới đô thành Bắc Kinh rồi…
Thừa Chí bỗng “ủa!” một tiếng. Đồng Huyền hỏi:
- Viên tướng công có quen biết nàng ta không?
Thừa Chí đáp:
- Hôm qua tôi có mấy người bạn vừa bị bàn tay độc ác của nàng ta
đánh trọng thương.
Đồng Huyền nói:
- Nếu vậy thật may mắn quá. Chúng tôi vừa được tin đó, đại sư huynh
tôi vội truyền ngay lệnh khẩn xuống, các đệ tử Võ Đang liền về tụ tậo ở
Bắc Kinh ngay. Trong khi chúng tôi đi lên đây, dọc đường gặp Tiêu cô
nương và các anh em trong bang Kim Long. Những chuyện hiểu lầm
đó, ta không cần nhắc tới nữa. Đại sư huynh tới Bắc Kinh trước chúng
tôi và đã gặp được Hà Thiết Thủ. Đại sư huynh tôi chất vấn nói tại sao
lại giở thủ đoạn độc ác hãm hại sư phụ chúng tôi? Con Tiện tỳ Hà Thiết
Thủ cứ chối cãi là chưa hề gặp sư phụ chúng tôi bao giờ. Đại sư huynh
tôi nổi giận liền đánh nhau với nó một trận. Nó tài ba và khôn lắm, đại
sư huynh tôi sơ ý một chút là bị móc bên tay trái của nó móc phải một
cái đồng thời lại bị trúng năm mũi ám khí. Nó yên trí ám khí có chất
độc, thể nào sư huynh tôi cũng phải chết, nó cười khinh vài tiếng, rồi
cùng thủ hạ đi liền. Ngờ đâu đại sư huynh tôi nội công rất tinh thâm, và
lại biết trên người của đối phương cái gì cũng có dính chất độc cả, cho
nên trước khi đấu võ đã uống rất nhiều thuốc giải, mới không nguy
hiểm tới tánh mạng là thế.
Thủy Vân thở dài một cái rồi nói:
- Sợ nàng ta biết bần đạo chưa chết, lại tới đây chém giết kỳ tuyệt, cho
nên bần đạo không dám dưỡng thương ở nhà trọ mà phải kiếm tới chốn
kỳ quái này để tịnh dưỡng. Chỉ mong qua độ ba tháng nữa là khí độc
dần dần tan hết. Có lẽ sư phụ tôi đã tuyệt mạng bởi con tiện tỳ ấy rồi.
Mối thù này bần đạo phải báo cho kỳ được. Nhưng kẻ thù bản lãnh cao

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét