Chủ Nhật, 9 tháng 2, 2014

Một số giải pháp nhằm nâng cao hiệu quả kinh doanh nghiệp vụ bảo hiểm hoả hoạn.doc

tất cả chúng ta là giảm thiểu thiệt hại, phục hồi nhanh nhất mất mát về ổn
định cuộc sống, mang lại sự bình yên và hạnh phúc cho con người.
Con người sẽ có được sự tự tin, thanh thản tâm trí khi đã có bảo hiểm,
sẽ được bồi thường tổn thất, mất mát, hay thực hiện các kế hoạch tài chính
của mình. Tham gia bảo hiểm là thể hiện cuộc sống biết kế hoạch hóa của
chúng ta và nó thực sự cần thiết đối với tất cả chúng ta.
2. Các loại hình bảo hiểm
Căn cứ tính chất hoạt động, bảo hiểm chia thành bảo hiểm xã hội, bảo
hiểm y tế và bảo hiểm thương mại.
Bảo hiểm y tế và bảo hiểm xã hội do nhà nước tổ chức và quản lý thống
nhất (bộ Lao động thương binh xã hội và bộ Y tế ) chịu trách nhiệm.
Bảo hiểm thương mại do bộ Tài chính quản lý (có nước do ngân hàng
nhà nước quản lý. Bảo hiểm thương mại hoạt động kinh doanh, do đó có
nhiều tổ chức của các thành phần kinh tế cùng tham gia; Nhà nước quản lý
hoạt động bảo hiểm thương mại thông qua luật, các văn bản pháp quy, các
điều lệ; thông qua xét duyệt hình thành cũng như giải thể các tổ chức, kiểm
tra hoạt động của các tổ chức có phù hợp với luật pháp điều lệ
Bảo hiểm thương mại còn được gọi là bảo hiểm rủi ro hay bảo hiểm
kinh doanh, được hiểu là sự kết hợp giữa hoạt động kinh doanh và việc quản
lý các rủi ro. Manh nha của hoạt động này có từ rất lâu trong lịch sử văn
minh nhân loại. Xã hội ngày càng phát triển với các cuộc cách mạng công
nghiệp, đến cuộc cách mạng thông tin thì bảo hiểm cũng ngày càng khẳng
định vai trò của mình trong mọi hoạt động xã hội của con người bởi rủi ro
nhiều hơn và các nhu cầu về an toàn cũng lớn hơn.
Trên thị trường bảo hiểm thế giới cũng như Việt Nam hiện nay có rất
nhiều nghiệp vụ (sản phẩm) bảo hiểm khác nhau:
Bảo hiểm cháy và rủi ro đặc biệt;
Bảo hiểm hàng hoá xuất nhập khẩu; nội địa.
Bảo hiểm thân tàu;
Bảo hiểm trách nhiệm dân sự chủ tàu;
Bảo hiểm xe cơ giới;
Bảo hiểm tai nạn con người;
Bảo hiểm xây dựng- lắp đặt;
Bảo hiểm thăm dò và khai thác dầu khí;
Bảo hiểm sinh mạng cá nhân ;
Bảo hiểm nhân thọ;
Bảo hiểm cây trồng;
Bảo hiểm chăn nuôi;
Bảo hiểm sắc đẹp;

Các sản phẩm trên đều được phân loại theo từng đặc trưng riêng. Tuỳ
thuộc vào mục đích nghiên cứu và quản lý nghiệp vụ, sẽ có các tiêu thức
khác nhau được lấy làm căn cứ phân loại. Chẳng hạn theo đối tượng bảo
hiểm, các nghiệp vụ bảo hiểm có thể được sắp xếp vào các loại: bảo hiểm tài
sản, bảo hiểm trách nhiệm dân sự, hay bảo hiểm con người.
Với các đặc trưng kỹ thuật tương đối giống nhau, người ta có thể ghép
bảo hiểm tài sản và bảo hiểm trách nhiệm dân sự vào trong bảo hiểm thiệt
hại. Trong khi đó bảo hiểm con người có thể phân tích thành bảo hiểm con
người phi nhân thọ và bảo hiểm nhân thọ. Cũng căn cứ vào đối tượng được
bảo hiểm, nhưng có thể sắp xếp các nghiệp vụ bảo hiểm thương mại thành:
bảo hiểm hàng hải, bảo hiểm phi hàng hải, bảo hiểm trách nhiệm pháp lý, bảo
hiểm xe cơ giới hoặc phân loại thành bảo hiểm nhân thọ hoặc bảo hiểm phi
nhân thọ trong đó bảo hiểm phi nhân thọ bao gồm các nghiệp vụ về bảo hiểm
tài sản, về trách nhiệm dân sự, và các nghiệp vụ bảo hiểm con người phi nhân
thọ khác.
a. Bảo hiểm tài sản:
Đây là loại bảo hiểm mà đối tượng bảo hiểm là tài sản (cố định hay lưu
động) của người được bảo hiểm. Ví dụ như: bảo hiểm cháy và các rủi ro đặc
biệt, bảo hiểm xây dựng và lắp đặt, bảo hiểm cho thiệt hại vật chất xe cơ
giới, bảo hiểm cho hàng hoá của chủ hàng trong quá trình vận chuyển
b. Bảo hiểm con người
Tất cả các nghiệp vụ bảo hiểm có đối tượng được bảo hiểm là tuổi thọ,
tính mạng, tình trạng sức khoẻ của con người hoặc các sự kiện liên quan đến
cuộc sống của con người và có ảnh hưởng đến cuộc sống của con người được
xếp vào bảo hiểm con người. Đó là các nghiệp vụ bảo hiểm như: bảo hiểm tai
nạn cá nhân, bảo hiểm sinh mạng, bảo hiểm nằm viện phẫu thuật, bảo hiểm
khách du lịch, bảo hiểm nhân thọ
Đặc điểm chung của các loại bảo hiểm con người là khi thanh toán tiền
bảo hiểm “nguyên tắc khoán” được áp dụng. Tức là về nguyên tắc chung, số
tiền chi trả bảo hiểm sẽ dựa vào qui định chủ quan của hợp đồng và số tiền
bảo hiểm được thoả thuận khi ký kết hợp đồng chứ không dựa vào thiệt hại
thực tế. Tính mạng con người là vô giá, không thể xác định được bằng một
khoản tiền nào đấy. Bởi vậy việc thanh toán tiền bảo hiểm trong các trong
các nghiệp vụ bảo hiểm con người chỉ mang tính trợ giúp về tài chính khi
không may gặp rủi ro. Trong bảo hiểm con người, thuật ngữ “chi trả bảo
hiểm” được sử dụng thay thế cho “bồi thường bảo hiểm” trong bảo hiểm thiệt
hại.
Tuy nhiên trong các nghiệp vụ bảo hiểm con người, các chi phí y tế
phát sinh cũng nằm trong phạm vi được bảo hiểm, cho nên thực tế bảo hiểm
con người vẫn dựa vào các chi phí thực tế phát sinh để xác định số tiền chi trả
và nguyên tắc bồi thường cũng được áp dụng kết hợp trong loại bảo hiểm
này.
Khác với các bảo hiểm tài sản, trong bảo hiểm con người mỗi một đối
tượng bảo hiểm có thể đồng thời được bảo hiểm bằng nhiều hợp đồng với
một hoặc nhiều người bảo hiểm khác nhau. Khi có sự cố bảo hiểm, việc trả
tiền bảo hiểm của từng hợp đồng bảo hiểm độc lập nhau. Chẳng hạn anh A
mua 2 hợp đồng bảo hiểm sinh mạng cá nhân với số tiền bảo hiểm là 10 triệu
đồng và bảo hiểm nằm viện phẫu thuật với số tiền bảo hiểm là 5 triệu đồng.
Trong một vụ tai nạn anh bị thương nặng phải vào viện phẫu thuật sau đó
chết. Trong trường hợp này người thừa kế hợp pháp của anh A sẽ nhận được
khoản tiền cao nhất bằng 10+5 =15 triệu đồng.
c. Bảo hiểm trách nhiệm dân sự
Bên cạnh các nghiệp vụ bảo hiểm tài sản và bảo hiểm con người còn
có các nghiệp vụ bảo hiểm trách nhiệm như; bảo hiểm TNDS chủ xe cơ giới,
bảo hiểm TN của chủ thuê lao động, bảo hiểm trách nhiệm sản phẩm, bảo
hiểm trách nhiệm công cộng Theo luật dân sự, trách nhiệm dân sự của một
chủ thể (như chủ tài sản, chủ doanh nghiệp, chủ nghề nghiệp ) được hiểu là
trách nhiệm phải bồi thường thiệt hại về tài sản, về con người gây ra cho
người khác do lỗi của người chủ đó. Trách nhiệm dân sự bao gồm trách
nhiệm dân sự trong hợp đồng và trách nhiệm dân sự ngoài hợp đồng. Thông
thường các dịch vụ bảo hiểm cung cấp sự bảo đảm cho các trách nhiệm dân
sự ngoài hợp đồng.
Vì đối tượng được bảo hiểm là phần trách nhiệm dân sự phát sinh của
người được bảo hiểm đối với người bị thiệt hại (một người thứ ba khác) nên
trong loại bảo hiểm này người được bảo hiểm là người có trách nhiệm dân sự
cần được bảo hiểm và cũng thường là người tham gia bảo hiểm. Còn người
thụ hưởng quyền lợi bảo hiểm lại là những người thứ ba khác. Người thứ ba
trong bảo hiểm trách nhiệm dân sự là những người có tính mạng, tài sản bị
thiệt hại trong sự cố bảo hiểm và được quyền nhận bồi thường từ người bảo
hiểm với tư cách là người thụ hưởng. Người thứ ba có quan hệ về mặt trách
nhiệm dân sự với người được bảo hiểm nhưng chỉ có mối quan hệ gián tiếp
với người bảo hiểm.
Mặc dù đối tượng bảo hiểm của lọại này là trừu tượng khi hợp đồng
được ký kết. Tuy vậy, trách nhiệm bồi thường của bảo hiểm vẫn căn cứ vào
các thiệt hại thực tế xảy ra cho người thứ ba. Vì vậy bảo hiểm trách nhiệm
dân sự cũng được coi là bảo hiểm thiệt hại như bảo hiểm tài sản và cũng áp
dụng một số nguyên tắc như : nguyên tắc bồi thường, nguyên tắc thế quyền
hợp pháp.
3. Giới thiệu chung về bảo hiểm hoả hoạn
Bảo hiểm hoả hoạn cũng như bất kỳ nghiệp vụ bảo hiểm nào khác, cũng
đều ra đời bắt nguồn từ thực tế là con người luôn luôn phải vật lộn với rủi ro.
Nhiều loại rủi ro được xuất hiện vẫn tồn tại và chi phối cuộc sống của con
người. Hơn nữa, sự phát triển của con người phần nào đã hạn chế kiểm soát
được rủi ro này nhưng lại làm tăng mức độ trầm trọng của rủi ro khác hoặc
làm phát sinh nhiều loại rủi ro mới. Chính sự đe doạ trực tiếp của rủi ro mà
bảo hiểm hoả hoạn ra đời như một tất yếu khách quan.
Vào thời trung đại rồi phục hưng, ở Châu Âu vẫn chưa có hệ thống
phòng cháy nào hữu hiệu hơn hệ thống sử dụng từ thời các hoàng đế La Mã
trị vì.
Phải đến năm 1666, sau khi chứng kiến đám cháy khủng khiếp ở thủ đô
Luân Đôn, người dân Anh mới nhận thức được tầm quan trọng của của việc
thiết lập hệ thống phòng cháy-chữa cháy và bồi thường cho người bị thiệt hại
một cách hữu hiệu. Đám cháy lớn kéo dài bảy ngày, tám đêm bắt đầu từ chủ
nhật 2/9/1666 cho tới ngày 9/9/1666 đã để lại một tổn thất vô cùng to lớn:
thiêu hủy hoàn toàn 13.200 ngôi nhà, 87 nhà thờ trong đó có cả trụ sở của
Lloyd’s và nhà thờ Saint Paul. Mức độ nghiêm trọng của thảm họa này đã
dẫn tới sự ra đời của công ty bảo hiểm hỏa hoạn đầu tiên tại nước Anh.
Vào năm 1667 văn phòng bảo hiểm hỏa hoạn đầu tiên được thành lập
với tên gọi rất đơn giản “The fire office” với tiền thân là những người lính
cứu hỏa Luân Đôn. Năm 1684, Công ty bảo hiểm hỏa hoạn đầu tiên ra đời
lấy tên là “Friendly Society Fire Office”, Công ty hoạt động trên nguyên tắc
tương hỗ và hệ thống chi phí cố định, người được bảo hiểm phải chịu một
phần thiệt hại xảy ra. Sau đó hàng loạt các công ty bảo hiểm hỏa hoạn khác ra
đời ở Anh như: Amicable (1696), Sun (1710), Union (1714) và vẫn hoạt
động cho đến ngày nay. Sau công ty bảo hiểm hỏa hoạn đầu tiên ở Anh, bảo
hiểm hỏa hoạn mở rộng sang các nước khác trên lục địa Châu Âu. Ngay từ
năm 1677 tại Hambourg (Đức) đã thành lập quỹ hỏa hoạn đầu tiên của thành
phố.
Trong khoảng 200 năm ra đời và phát triển, bảo hiểm hỏa hoạn đã đáp
ứng được nhu cầu khẩn thiết chống lại sức tàn phá của các vụ hỏa hoạn.
Tại Việt Nam, bảo hiểm hỏa hoạn được bắt đầu thực hiện từ cuối những
năm 1989. Tuy nhiên, quá trình hoạt động và triển khai hoạt động này chỉ
đơn thuần thực hiện các chức năng kinh doanh của nó. Mãi đến năm 1993
sau khi có nghị định 100/CP, nghiệp vụ này mới thực sự phát triển ở nước ta.
Mỗi năm nước ta xảy ra hàng nghìn vụ làm chết, bị thương hàng trăm
người, thiệt hại về tài sản hàng chục tỷ đồng. Đặc biệt số vụ cháy lớn ngày
càng gia tăng, điển hình như:
-Cháy chợ Đồng Xuân (14/7/1994) gây thiệt hại gần 140 tỷ đồng. Có
2364 hộ kinh doanh và hàng chục nghìn đại lý, khung chợ bị thiệt hại người
kinh doanh lâm vào hoàn cảnh khó khăn do mất hết hàng hóa, tiền của không
còn nơi làm việc.
-Vụ cháy xí nghiệp sản xuất và xuất nhập khẩu Sông Bé (1995) thiệt hại
gần 18 tỷ đồng.
-Vụ cháy xí nghiệp giày An Đình - Hải Phòng (1996) thiệt hại khoảng 1
triệu đô la.
-Vụ cháy kho xăng dầu 131 Thủy Nguyên - Hải Phòng ngày 26/6/1997
gây thiệt hại 31 tỷ đồng.
-Năm 1997 còn một số vụ cháy lớn như là: Vụ cháy Công ty trách
nhiệm hữu hạn Thái Bình (sản xuất giày Sông Bé) là 6,03 tỷ đồng; vụ cháy
tại xí nghiệp dược Trà Vinh gần 2 tỷ đồng.
-Những vụ cháy lớn trong năm 2000 có thể kể đến là vụ cháy Công ty
may Hải Sơn với thiệt hại là 7,5 tỷ đồng; vụ cháy Công ty Muraya Việt Nam
với thiệt hại là 6,25 tỷ đồng; vụ cháy ở Công ty TNHH Thịnh Khang với trị
giá 6,2 tỷ đồng.
Trước hết, bảo hiểm hỏa hoạn ra đời đáp ứng được nhu cầu cần được
bảo vệ của con người trước những rủi ro như cháy có thể gặp trong cuộc
sống. Mặt khác, giá trị tài sản của con người ngày càng tăng, vì vậy rủi ro
hỏa hoạn có thể gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới cuộc sống và tình trạng tài
chính của con người. Cho dù có lạc quan đến đâu thì con người cũng không
thể thờ ơ với những rủi ro có thể gây hậu quả nghiêm trọng như hỏa hoạn. Vì
vậy bảo hiểm hỏa hoạn là sự đảm bảo tài chính chắc chắn nhất đối với tài sản
của con người.
Bảo hiểm hỏa hoạn ra đời không những bảo vệ tài sản cho những người
tham gia bảo hiểm mà nó còn đảm bảo cho quá trình tái sản xuất xã hội được
liên tục, không bị gián đoạn.
Khi tham gia bảo hiểm, các doanh nghiệp còn được các công ty bảo
hiểm tư vấn về các biện pháp phòng tránh tổn thất, tăng cường công tác
phòng cháy-chữa cháy và thực hiện chính sách quản lý rủi ro nhằm bảo đảm
an toàn cao nhất.
Bên cạnh việc đem lại lợi ích cho các cá nhân và doanh nghiệp, bảo
hiểm hỏa hoạn còn góp phần vào việc ổn định và phát triển nền kinh tế xã
hội. Bởi vì thông qua việc hướng dẫn cho các doanh nghiệp thực hiện các
biện pháp an toàn, các công ty bảo hiểm đã góp phần hạn chế những tổn thất,
giúp khách hàng có điều kiện mở rộng hoạt động sản xuất kinh doanh như
mong muốn. Mặt khác, một phần không nhỏ nguồn phí bảo hiểm thu được từ
các nghiệp vụ này được các công ty bảo hiểm đóng góp vào ngân sách Nhà
nước để chính phủ sử dụng vào các mục đích xã hội khác.
II. NỘI DUNG CƠ BẢN CỦA NGHIỆP VỤ BẢO HIỂM HỎA HOẠN
1. Một số khái niệm cơ bản trong hợp đồng bảo hiểm hỏa hoạn
Hợp đồng bảo hiểm là một thỏa ước được ký kết bằng văn bản giữa một
bên là công ty bảo hiểm và một bên là người được bảo hiểm, trong đó công ty
bảo hiểm cam kết sẽ bồi thường cho người được bảo hiểm trong trường hợp
họ phải gánh chịu những tổn thất về tài chính do các sự cố đã được chấp nhận
bởi công ty bảo hiểm, gây ra trong thời hạn hiệu lực của hợp đồng trên cơ sở
công ty bảo hiểm đã đồng ý và nhận được một khoản tiền do người được bảo
hiểm thanh toán (khoản tiền này gọi là phí bảo hiểm).
Cũng như các hợp đồng bảo hiểm khác, hợp đồng bảo hiểm cháy cũng
có chung những đặc điểm giống nhau. Song việc ra đời bản quy tắc bảo hiểm
cháy và các rủi ro đặc biệt theo Quyết định số 142/TCQĐ của Bộ Tài Chính
trước kia và nay là Đơn tiêu chuẩn về bảo hiểm cháy và các rủi ro đặc biệtđã
có những sửa đổi, bổ sung nhất định để phù hợp với điều kiện Việt Nam.
Theo qui tắc này, một số khái niệm được hiểu như sau:
- Cháy : là phản ứng hóa học có tỏa nhiệt và phát ra ánh sáng.
- Hỏa hoạn : là cháy xảy ra không kiểm soát được ngoài nguồn lửa
chuyên dùng, gây thiệt hại cho tài sản và những người xung quanh.
- Thiệt hại : là sự mất mát, hủy hoại hay hư hỏng của những tài sản
được bảo hiểm tại địa điểm ghi trên Giấy chứng nhận bảo hiểm.
- Tổn thất : là toàn bộ thiệt hại về người và tài sản bị gây ra do các
rủi ro được bảo hiểm.
- Tổn thất toàn bộ thực tế: là tài sản được bảo hiểm bị phá hủy hoàn
toàn hoặc nghiêm trọng đến mức không thể phục hồi lại trạng thái
ban đầu.
- Tổn thất toàn bộ ước tính : là tài sản được bảo hiểm bị phá hủy hoặc hư
hỏng đến mức nếu sửa chữa, phục hồi thì chi phí sửa chữa, phục hồi bằng
hoặc lớn hơn số tiền bảo hiểm.
- Đơn vị rủi ro: là nhóm tài sản tách biệt khỏi nhóm tài sản khác với
khoảng cách không cho phép lửa từ nhóm này lan sang nhóm khác,
tuy khoảng cách gần nhất đảm bảo tối thiểu 10m nếu khoảng cách
giữa các ngôi nhà hoặc nhà kho ngoài trời bằng vật liệu không cháy
và 20m đối với các nhà kho ngoài trời bằng vật liệu dễ cháy. Việc
xác định một đơn vị rủi ro một cách chính xác là cơ sở xác định mức
định mức độ rủi ro cũng như là cơ sở để xác định mức phí.
- Đối tượng bảo hiểm: bao gồm các tài sản là bất động sản, động sản (trừ
phương tiện giao thông, vật nuôi cây trồng và tài sản đang trong quá trình
xây dựng lắp đặt thuộc loại hình bảo hiểm khác).
Cụ thể đối tượng bảo hiểm bao gồm:
+ Công trình xây dựng, vật kiến trúc đã đưa vào sử dụng (trừ đất đai).
+ Máy móc thiết bị phương tiện lao động phục vụ sản xuất kinh doanh.
+ Sản phẩm vật tư, hàng hóa dự trữ trong kho.
+ Nguyên vật liệu, sản phẩm làm dở, thành phẩm trên dây chuyền sản
xuất.
+ Các loại tài sản khác
- Giá trị bảo hiểm:
+ Giá trị bảo hiểm nhà cửa vật kiến trúc được xác định trên chi phí
nguyên vật liệu và xây lắp tài sản đó trừ khấu hao trong thời gian đã sử dụng.
Có thề dực trên thiết kế và bản dự toán, quyết toán xây dựng ban đầu làm cơ
sở hoặc xác định mới cho từng phần nền móng, sàn nhà, tường, mái, trang trí
nội thất.
+ Giá trị bảo hiểm của bất động sản khác: Máy móc thiết bị được xác
định trên hái cả thị trường chi phí vận chuyển và lắp đặt của loại máy móc
thiết bị cùng chủng loại, công suất, tính năng kỹ thuật, nơi sản xuất hoặc
tương đương trừ đi khấu hao đã sử dụng.
+ Giá trị bảo hiểm của vật tư hàng hóa đồ dùng trong kho, trong dây
chuyền sản xuất, trong cửa hàng, văn phòng, nhà ở được xác định bằng giá trị
bình quân của các loại hàng hóa có mặt trong thời gian bảo hiểm. Các xác
định bằng ước tính giá trị số dư bình quân hoặc số dư cao nhất và điều chỉnh
theo số dư thực tế của từng tháng hoặc từng qua trong thời gian bảo hiểm.
Nếu vật tư hàng mua, mua về để kinh doanh được bồi thường thêm lãi kinh
doanh. Lãi kinh doanh được xác định bằng tỷ lệ lãi bình quân của người được
bảo hiểm thu được đối với vật tư hàng hóa trước khi xảy ra tổn thất.
- Số tiền bảo hiểm; là số tiền người tham gia bảo hiểm đăng ký với
người bảo hiểm trên cơ sở giá trị bảo hiểm, là giới hạn bồi thường tối đa khi
tài sản được bảo hiểm tổn thất toàn bộ. Số tiền bảo hiểm do người được bảo
hiểm yêu cầu nhưng phải được sự chấp nhận của người bảo hiểm, nó có thể
bằng, thấp hơn hoặc cao hơn giá trị bảo hiểm.
- Phí bảo hiểm: là khoản tiền mà người tham gia nộp cho công ty bảo
hiểm để bảo hiểm cho những rủi ro mà họ tham gia. Phí bảo hiểm chính là
giá cả của dịch vụ bảo hiểm. Do vậy, việc tính toán mức phí vừa phù hợp với
yêu cầu của khách hàng, vừa đảm bảo hoạt động kinh doanh có lãi không
phải là đơn giản. Trước khi đưa ra mức phí, công ty bảo hiểm cần cân nhắc
kỹ vì đây là một trong những yếu tố cơ bản để cạnh tranh. Phí bảo hiểm được
tính theo tỷ lệ phí bảo hiểm. Tỷ lệ phí tính riêng cho từng loại rủi ro. Đối với
rủi ro hỏa hoạn việc định phí dựa trên các yếu tố sau:
+ Ngành nghề kinh doanh chính của người được bảo hiểm khi sử dụng
những tài sản được bảo hiểm vào kinh doanh.
+ Vị trí địa lý của tài sản.
+ Độ bền vững của nhà xưởng vật kiến trúc.
+ Yếu tố sử dụng điện trong khu vực có tài sản được bảo hiểm.
+ Tính chất của hàng hóa vật tư và cách sắp xếp bảo quản hàng hóa
trong kho.
+Trang thiết bị và đôi ngũ tuần tra phòng chống cháy của người được
bảo hiểm.
- Thời hạn bảo hiểm: tùy theo yêu cầu của người được bảo hiểm, công
ty bảo hiểm nhận bảo hiểm trong một năm hoặc bảo hiểm ngắn hạn. Sau khi
kết thúc thời hạn bảo hiểm, người được bảo hiểm có thể đóng phí tiếp và yêu
cầu tái tục bảo hiểm. Hiệu lực bảo hiểm được ghi trong giấy chứng nhận bảo
hiểm.
- Giám định và bồi thường tổn thất: khi rủi ro tổn thất xảy ra người
được bảo hiểm phải gửi thông báo tổn thất và yêu cầu bồi thường cho người
bảo hiểm trong đó có bản kê chi tiết ước tính giá trị tài sản bị tổn thất, làm cơ
sở cho công việc giám định. Người bảo hiểm có thể yêu cầu người được bảo
hiểm cho xem dấu vết của tài sản bị tổn thất bằng ảnh chụp hoặc tại hiện
trường cũng như chứng minh tài sản đó thuộc quyền sở hữu của mình đang
sử dụng cho đến trước khi xảy ra rủi ro tai nạn.
+ Đối với nhà cửa: cơ sở tính giá trị thiệt hại là chi phí sửa chữa.
+ Đối với máy móc thiết bị và tài sản khác; nếu tổn thất có thể sửa chữa
được thì cơ sở tính là chi phí sửa chữa. Nếu không sửa chữa hoặc sửa chữa
không kinh tế thì cơ sở tính là chi phí mua mới trừ đi giá trị khấu ha nếu bảo
hiểm theo giá trị còn lại.
+ Đối với thành phẩm: Cơ sở tính là giá thành sản xuất bao gồm chi phí
nguyên vật liệu, tiền công lao động, khấu hao tài sản cố định, chi phí quản lý,
(nếu giá thành sản xuất cao hơn giá bán thì tính theo giá bán).
+ Đối với thành phẩm: Cơ sở tính là chi phí sản xuất tính đến thời điểm
xảy ra tổn thất.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét